Vũ Trụ này không gì khác ngoài những nguồn năng lượng ở các dạng khác nhau.

Ý nghĩ khi di chuyển tạo thành các sóng năng lượng.

1. Sóng não

Sóng não di chuyển lên xuống với các biên độ lớn chính là điều kiện để nghiệp khởi lên. 

Nghiệp là kết quả của sóng não khi chuyển động, được biểu hiện thành dạng vật chất hay hiện tượng mà các giác quan có thể cảm nhận được. Vì khi đó Nhân = Năng lượng của Ý Nghĩ do sóng não tạo ra kết hợp với Duyên = Năng lượng của Ngoại Cảnh tạo thành các sự vật hiện tượng gọi là Nghiệp. Nghiệp chính là Quả của Nhân – Ý Nghĩ. Ta nghĩ gì ta sẽ gặt đó, nên hãy hết sức thận trọng với những suy nghĩ của mình. 

Sóng Nghiệp bắt đầu từ một Sóng Não nhỏ, rồi cộng hưởng với các Sóng năng lượng phù hợp từ Môi Trường bên ngoài, tạo thành một cơn sóng thần cuốn phăng bạn đi. Đó là lý do khi Sóng Nghiệp đến, dù sóng tốt hay sóng xấu, nếu như bạn không có Định Lực là lực giữ cho tâm trí bạn đứng yên và chặn đứng được sóng Nghiệp, thì cho dù có nhận thức được cơn Sóng Nghiệp đó, biết mình đang bị cuốn đi đó, muốn không bị cuốn đi đó, mà không thể nào thoát khỏi nó.

Các Thiên Thần hay Ác Quỷ hay thậm chí một người nào đó có thể tác động vào ý nghĩ của ta khiến ta không kiểm soát được suy nghĩ của mình, bằng cách tác động vào các biên độ sóng não lên xuống của ta. Nhưng nếu sóng não của ta bất động thì không ai có thể tác động vào suy nghĩ của ta được nữa, giống như một mặt hồ đã đóng băng – dao động bên ngoài không thể tạo được sóng nữa.

Nguồn ảnh: ChatGPT (Lưu ý: tần số của sóng não có chút khác biệt nhỏ từ nhiều nguồn dữ liệu khác nhau)

Thiền định làm sóng não đứng yên. Sóng não ở dạng Delta với biên độ sóng dao động thấp (mức độ lệch khỏi điểm cân bằng ít), tần số dao động gần như bằng 0 (không dao động), trông gần như một đường thẳng bất động. Đó là khi tâm trí “không động, không rung chuyển” như Phật đã thuyết. Số 0 thì dù nhân với bao nhiêu đi chăng nữa vẫn chỉ bằng 0. 

Người bình thường chỉ có thể đạt được sóng Delta khi ngủ say và không nhận thức được thế giới xung quanh, nhưng với những Thiền giả đã đạt đến trình độ cao của Thiền định thì họ hoàn toàn có thể đưa sóng não về dạng Delta một cách có ý thức, tức là khi đó họ hoàn toàn vẫn nhận biết được thế giới xung quanh. Còn thiền giả trình độ trung cấp thường đưa được sóng não về dạng Theta. (Để hiểu thêm về các sóng não, bạn có thể đọc cuốn “Thiền dưới ánh sáng khoa học” của Thầy Thích Thông Triệt – Từ trang 135 đến trang 149).

Trong khoảng thời gian ta làm được cho biên độ và tần số sóng não bằng 0, con sóng nghiệp mới không có cơ hội phát sinh đồng thời chặn đứng các sóng nghiệp cũ không lan tiếp được nên nghiệp cũ được tiêu trừ không nhiều thì ít. Giống như một con sóng thần đang xô thì gặp một vật cản đủ mạnh nên không di chuyển tiếp được, hậu quả của đợt sóng thần đó được giảm đi rất nhiều so với việc không có vật cản và để nó tự tác quái.

2. Thân người

Và chỉ có thân người với cấu tạo vật lý vi diệu mới có thể làm được điều kỳ diệu này khi thiền định, điều mà các cõi giới khác với các hình tướng khác không làm được. Cõi Người này tuy tốt xấu lẫn lộn nhưng là một môi trường tuyệt vời để rèn luyện tâm trí, tu tập giải thoát.

Phật ví thân người khó có được đến mức tỷ lệ có được nó là vô cùng vô cùng thấp. Phật ví tỷ lệ đó như một con rùa mù ở dưới đáy biển, cứ một trăm năm mới trồi lên mặt biển một lần và phải tình cờ có một khúc cây có lỗ trôi dạt gần đó để nó chui đầu vào. (Xem bài Kinh có nội dung này tại nguồn tham khảo bên dưới). Tức là để có được kết quả này cần Nhân – Con Rùa và Duyên – Khúc Cây, tỷ lệ nhân ít, tỷ lệ duyên ít, tỷ lệ nhân gặp duyên còn ít hơn vạn lần.

Con Người mơ ước được làm Chư Thiên nhưng nào có biết Chư Thiên thì mong được làm Người để có được Thân Người nhằm tu tập, được giải thoát khỏi luân hồi đau khổ. (Xem bài Kinh có nội dung này tại nguồn tham khảo bên dưới)

Kiếp người rất ngắn ngủi, chỉ bằng một vài ngày của các cõi giới khác. Giống như ta đằng đẵng dùi mài kinh sử mười năm (khi ta ở cõi giới khác) chỉ để đi thi trong một giờ (khi ta ở cõi Người). Nhưng đến lúc vào thi ta quên mất mình cần tập trung làm bài thi mà lại đi lo buôn chuyện tầm phào với thí sinh bàn bên vậy.

Vì thân người quý giá, thời gian làm người quý báu nên rất nhiều thế lực muốn chiếm đoạt thân xác và thời gian của con người bằng nhiều cách, nhiều hình thức khác nhau: xấu có, tốt có, tốt xấu lẫn lộn có. Nếu bạn không đủ tỉnh táo để nhận thức ngọc quý trong thân xác tạm bợ này, để nó bị cuốn đi giữa sóng nghiệp trùng trùng thì thật là một điều tiếc nuối nhất thế gian này.

Vậy mới hiểu một giờ thiền định có thể cứu rỗi bao nhiêu kiếp dài đằng đẵng sau này, sóng Tâm dừng thì sóng Đời cũng yên, tâm an thì đời an là vì thế.

Nếu thiền đủ lâu thì sẽ không còn phải chịu kiếp sau nào nữa, sóng nghiệp đã hoàn toàn ngưng.

3. Nâng cao tần số

Thế giới ngày nay ngập tràn trong các làn sóng thông tin khiến bạn bị choáng ngợp. Bạn luôn cố gắng có được nhiều thông tin nhất để đảm bảo mình không bị bỏ lỡ thông tin quan trọng gì. Bạn chấp nhận một đống đất ném vào mình với hy vọng có thể tìm thấy chút vụn vàng trong đó. Nhưng thực tế thường bạn sẽ bị ngập trong đống đất mà hiếm khi tìm được vàng.

Bí quyết làm sao vàng nguyên chất sẽ tự hiện ra trước mắt bạn để bạn không phải khổ sở bới vàng trong đất?

Hãy dành thời gian để giữ giới và thiền định, từ đó nâng cao Ý Thức hay mọi người vẫn hay gọi là nâng cao tần số. Nhưng tần số nâng cao đó là tần số cơ thể, để cơ thể trở lên thanh thoát, nhẹ nhàng hơn, nhưng với sóng não lại cần ngược lại, cần làm giảm tần số sóng não, càng thấp càng tốt, mục tiêu là để sóng não về dạng gần như đường thẳng với tần số thấp như sóng Delta. Sóng não tần số thấp thật kỳ diệu lại tạo ra một tần số cơ thể cao. Đây là một nghịch lý đẹp đẽ của Vũ Trụ: khi tâm yên thì thân sáng, khi não tĩnh thì cơ thể nhẹ nhàng, linh hoạt. Sóng cơ thể mà chính bạn tạo ra sẽ cộng hưởng với các sóng bên ngoài phù hợp với tần số cao của nó.

Và theo quy luật của Vũ Trụ, Thức (Ý Thức) mới đó sẽ sinh Sắc (Hình Tướng) mới hay hút các Sắc tương ứng với nó, tức là bạn sẽ có thể tự nghiệm ra câu trả lời cho câu hỏi của mình, hoặc là câu trả lời sẽ tự tìm đến bạn. Ví dụ, bạn lên mạng gõ câu hỏi, câu trả lời phù hợp sẽ hiện ra trước mắt bạn, có thể ngay lần đầu tìm kiếm đã ra câu trả lời đúng, đôi khi vài ba lần đầu là sai nhưng cuối cùng câu trả lời đúng vẫn sẽ tự tìm đến bạn, hoặc bạn tình cờ gặp một người hoặc một tình huống nào đấy vô tình cho bạn câu trả lời (thực ra không có tình cờ nào ở đây cả), chứ không phải cách bạn lần mò lướt lướt cả ngày trong vô vàn thông tin tốt xấu lẫn lộn của mạng xã hội để mong tìm thấy câu trả lời.

Bạn sẽ nghĩ làm gì có chuyện lên mạng gõ được câu trả lời, hoặc bạn sẽ nghĩ là các thuật toán của nhà mạng sẽ đề xuất những câu trả lời mà họ muốn bạn đọc chứ không phải bạn muốn đọc. Thực ra bạn có thể đổi sang các trình duyệt khác nếu muốn thông tin khách quan hơn như Duck Duck Go chẳng hạn, nhưng theo quan điểm cá nhân của chúng tôi, dù bạn dùng trình duyệt gì đi chăng nữa, những thông tin tương ứng với tầm nhận thức của bạn sẽ tìm đến bạn, các thông tin đôi khi không phải hoàn toàn do bộ óc của con người tạo ra, đôi khi họ bị các Chư Thiên hay thậm chí Ma Quỷ tác động vào để tạo ra những thông tin phù hợp với sự vận hành của Nhân Quả trên thế giới này. Cho nên mọi thứ đều bắt đầu từ chính bên trong bạn chứ không phải từ thông tin bên ngoài. 

Vậy hãy làm như Phật đã dạy: “Này các Tỷ-kheo, đây là những gốc cây, đây là những căn nhà trống, hãy tu tập Thiền định. Chớ có phóng dật. Chớ để hối hận về sau. Ðây là lời giáo giới của Ta cho các Ông.”

(Xem bài Kinh có nội dung này tại nguồn tham khảo bên dưới)

  • Trích đoạn con rùa mù: Tạng Kinh Pali / Kinh Tương Ưng Bộ / 48. VIII. Lỗ Khóa (3) (S.v,456)

2)- Ví như, này các Tỷ-kheo, quả đất lớn này chỉ toàn một bãi nước và một người đến ném xuống đấy một khúc cây có một lỗ hổng. Rồi gió phương Ðông thổi nó trôi về phương Tây; gió phương Tây thổi nó trôi về phương Ðông; gió phương Bắc thổi nó trôi về phương Nam; gió phương Nam thổi nó trôi về phương Bắc. Tại đấy, một con rùa mù cứ mỗi trăm năm nổi lên một lần.

3) Các Ông nghĩ thế nào, này các Tỷ-kheo, con rùa mù ấy sau mỗi trăm năm nổi lên một lần, có thể chui cổ vào trong khúc cây có một lỗ hổng không?

– Thật khó được vậy, bạch Thế Tôn, con rùa mù ấy, sau mỗi trăm năm nổi lên một lần, có thể chui cổ vào trong khúc cây có một lỗ hổng ấy!

4) – Thật khó được vậy, này các Tỷ-kheo, là được làm người! Thật khó được vậy, này các Tỷ-kheo, là Như Lai xuất hiện ở đời, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác! Thật khó được vậy, này các Tỷ-kheo, là Pháp và Luật này do Thế Tôn thuyết giảng chiếu sáng trên đời.

5) Nhưng nay, này các Tỷ-kheo, các Ông đã được làm người, và Như Lai xuất hiện ở đời, bậc A-la-hán, Chánh đẳng Chánh giác. Và Pháp và Luật được Như Lai thuyết giảng chói sáng ở đời.

  • Trích đoạn Cõi lành của Chư Thiên: Tạng Kinh Pali / Kinh Tiểu Bộ / Tập I / Chương 3b / Phẩm IV:

(LXXXIII) (Tik. IV, 4) (It. 76)

Này các Tỷ-kheo, khi nào một Thiên nhân mệnh chung từ bỏ thân chư Thiên, có năm tướng xuất hiện ra trước: “Các vòng hoa héo úa, áo quần bị uế nhiễm, mồ hôi chảy ra từ nách, thân sắc trở thành xấu xí, Thiên nhân không hoan hỷ tại chỗ ngồi chư Thiên”. Này các Tỷ-kheo, chư Thiên sau khi biết Thiên tử này mệnh chung, nói ba lời để cổ vũ: “Từ đây, Hiền giả hãy đi đến cõi lành! Sau khi đi đến cõi lành, hãy nhận được những gì khéo nhận được. Sau khi nhận được những gì khéo nhận, hãy khéo an trú”.

Được nghe nói vậy, một Tỷ-kheo bạch Thế Tôn:

– Bạch Thế Tôn, thế nào được gọi là đi đến cõi lành của chư Thiên? Bạch Thế Tôn, thế nào được gọi là nhận được những gì khéo nhận được của chư Thiên? Bạch Thế Tôn, thế nào được gọi là khéo an trú của chư Thiên?

– Này các Tỷ-kheo, được địa vị làm người được gọi là đi đến cõi lành của chư Thiên. Khi được địa vị làm người, được lòng tin trong Pháp và Luật do Như Lai thuyết giảng, này các Tỷ-kheo, đây được gọi là nhận được những gì khéo nhận được của chư Thiên. Khi lòng tin được nhập vào, được an trú thành gốc rễ, kiên trì, không bị làm tan nát bởi Sa-môn, Bà-la-môn, Thiên nhân, Ác ma, Phạm thiên hay bất cứ ai ở đời thì được gọi là khéo an trú của chư Thiên.

  • Trích đoạn Hãy Thiền Định: Tạng Kinh Pali / Kinh Tương Ưng Bộ / Tập 4.Thiên Sáu Xứ / Chương 9. Tương ưng vô vi

I. Thân (S.iv,359)

1) — Này các Tỷ-kheo, Ta sẽ giảng về pháp vô vi và con đường đưa đến vô vi (asankhata). Hãy lắng nghe.

2) Và này các Tỷ-kheo, thế nào là vô vi? Này các Tỷ-kheo, sự đoạn tận tham, sự đoạn tận sân, sự đoạn tận si. Này các Tỷ-kheo, đây gọi là vô vi.

3) Và này các Tỷ-kheo, thế nào là con đường đưa đến vô vi? Thân niệm (kàyagatà sati), này các Tỷ-kheo, đây gọi là con đường đưa đến vô vi.

4) Như vậy, này các Tỷ-kheo, Ta thuyết về vô vi, Ta thuyết về con đường đưa đến vô vi.

5) Này các Tỷ-kheo, những gì một bậc Ðạo sư cần phải làm cho những đệ tử, vì hạnh phúc, vì lòng từ mẫn, vì khởi lên lòng từ mẫn đối với họ ; tất cả, Ta đã làm đối với các Ông.

6) Này các Tỷ-kheo, đây là những gốc cây, đây là những căn nhà trống, hãy tu tập Thiền định. Chớ có phóng dật. Chớ để hối hận về sau. Ðây là lời giáo giới của Ta cho các Ông.

Leave a comment