Sự tiềm ẩn đúng sai đã có ở trong con người của bạn sẵn rồi, đó là cái thước đo đúng sai mà Đấng Tạo Hóa đã ban tặng cho bạn. Cuốn sách chỉ là chìa khóa mở cửa kho tàng nhận thức mà Tạo hóa đã đặt sẵn trong tâm linh mỗi con người. Ý tôi muốn nói, là nhận thức đúng sai đến từ bên trong bạn, chứ không phải đến từ bên ngoài (cuốn sách).

Theo quan điểm Phật Giáo nguyên thủy, sự phân biệt đúng sai này là “THỨC” tức các kinh nghiệm bạn thu nhặt được qua các kiếp sống. “THỨC” này do “SẮC” tức hình tướng tạo thành chứ không phải do Đấng Tạo Hóa ban cho bạn.

Quy luật của Vũ Trụ trong thế giới quan của Đạo Phật: Sắc 1 -> Thọ 1 -> Tưởng 1 -> Hành 1-> Thức 1 -> Sắc 2 Bạn nhìn thấy hạt giống (SẮC 1), bạn ăn hạt giống đó bạn thấy ngọt (THỌ 1), bạn phân biệt nó ngọt so với hạt đắng khác bạn từng ăn (TƯỞNG 1), bạn lại tiếp tục hành động ăn hạt giống đó (HÀNH 1), bạn có kinh nghiệm là sau này cứ nhìn hạt giống đó bạn biết ngay là nó ngọt (THỨC 1).

Vậy cái gì tạo ra “SẮC”? Chính “THỨC” lại tạo ra “SẮC”.

Bạn nghĩ đến hạt giống ngọt đó, bạn THAM vị ngọt của nó, bạn muốn có được THỌ ngọt như trước đây bạn từng trải nghiệm nên bạn tốn nhiều công sức trồng cây mới để tạo ra được hạt giống đó (SẮC 2). Bạn mong hạt giống bạn tốn bao công sức trồng ra sẽ giống với hạt bạn từng ăn, mong rằng SẮC 2 sẽ giống SẮC 1. Nhưng điều này là không thể vì SẮC là VÔ THƯỜNG, luôn biến hoại, luôn thay đổi, cũng giống như câu: “bạn không thể tắm hai lần trên cùng một dòng sông”. Và cuối cùng cái mà bạn dày công vun vén, mong rằng sẽ mang lại cho bạn hạnh phúc hóa ra lại đem đau khổ đến cho bạn, vì nó không giống cái bạn mong cầu nên bạn khổ đau.

SẮC và THỨC là cặp nhị nguyên liên tục biến đổi tạo ra thế giới VÔ THƯỜNG này (Thái Cực sinh Lưỡng Nghi – Đây là điểm mà Đạo Lão cũng ghi nhận). Còn nếu bạn coi Đấng Tạo Hóa là Thái Cực sinh ra cặp nhị nguyên này thì Đấng Tạo Hóa là một “trạng thái” THƯỜNG HẰNG hơn là một đấng cụ thể có “THỨC RIÊNG” và ở đó tất cả đều bình đẳng chứ không ai có khả năng quyết định số mệnh hay đặt thước đo đúng sai vào trong người khác cả.

Bản chất của Phật giáo là buông bỏ bụi trần và đi tìm sự giải thoát bản thân. Nghe nó hay hay nhưng nếu bạn đã biết về sự thật Tạo hóa, thì nó rất ngây thơ, chỉ nhằm dụ dỗ, biến con người thành kẻ hèn, chạy trốn, né tránh trách nhiệm của mình với gia đình. Tôi không nói đến xã hội, vì từ này cũng là từ mị dân. Ai mà to miệng nói mình đi lo chuyện to lớn cho xã hội mà bỏ rơi gia đình thì chỉ là toàn là kẻ lừa đảo, tay chân của Satan vì chính nó rất muốn phá vỡ gia đình thì nó mới có cơ hội tẩy não con trẻ. Gia đình tốt thì sẽ có xã hội tốt. Đấng Cứu Thế ban cho ta một gia đình để hạnh phúc, yêu thương, chứ Ngài không kêu bỏ rơi vợ con đi làm chuyện bao đồng. Đi khám phá Giác Ngộ mà bỏ rơi cha mẹ, gia đình vợ con rồi dạy dỗ người khác làm theo mình, đó là sự trái ngược đạo lý tự nhiên. Họ gọi đó là BUÔNG BỎ BỤI TRẦN, thêm một từ hoa mỹ nữa, nhưng bản chất vấn đề vẫn không thay đổi. Phật cho dù có giỏi đến mức nào, cũng phải bị trói buộc bởi luật tự nhiên đó, cũng là con người bằng xương bằng thịt, cũng có cha mẹ, cũng có vợ con những bỏ hết để chạy theo Giác Ngộ.

Vậy tôi hỏi các bạn, Phật tìm được rồi thì sao nữa? Cái thứ “tìm ra” rồi đó, có quý hơn cha mẹ, vợ con hay không hay chỉ để bản thân được sung sướng? Sung sướng rồi thì sao nữa, đi tìm sự tần số rung động sung sướng cao hơn cho đến chết trong sự cô độc? Hay các bạn nghĩ rằng đi tìm một hồi thì Phật trở thành Chánh quả, có phép màu vô biên, hô mưa gọi gió, sống mãi không già, con người trở thành thần tiên, thành luôn Đấng Tạo Hóa?

Đây là hậu quả của câu: “a lie repeated a thousand times becomes the truth”, chắc có ai đó TƯỞNG TƯỢNG quá nhiều mà không thấy luật tự nhiên căn bản chăng? Đó là lý do tại sao Đấng Cứu Thế nghiêm cấm thờ thần tượng, bởi vì sự tưởng tượng quá lố mà quên đi hạnh phúc bên cạnh mình, đi tìm cõi hư không không biết hồi kết thúc, xong rồi cũng thành nắm tro như mọi người khác thôi.

Vậy bản chất của Phật Giáo là gì? Là tìm cách thoát khỏi VÔ THƯỜNG để trở về với THƯỜNG HẰNG, bản chất là thoát khỏi TOÀN BỘ ĐAU KHỔ để trở về với HẠNH PHÚC VĨNH CỬU.

Một kẻ hèn chạy trốn trách nhiệm gia đình vì kẻ đó từ chối đầu tư công sức vào một thứ VÔ THƯỜNG mà muốn đầu tư công sức vào một thứ THƯỜNG HẰNG. Cha mẹ, vợ chồng, con cái nay còn mai mất, nay vui vẻ mai hận thù vì họ ko nằm ngoài quy luật VÔ THƯỜNG tức là luôn biến đổi. Là một nhà đầu tư bạn muốn đầu tư vào một thứ nay còn mai mất hay một thứ còn mãi với thời gian?

Xã hội là một khái niệm vớ vẩn chỉ có gia đình mới là mục đích sống. Vậy gia đình chẳng phải là một xã hội thu nhỏ sao? Liệu có phải đang khoác áo ảo tưởng này và chê người khác đang mặc một áo ảo tưởng khác, trong khi thực chất vẫn là những chiếc áo mà bản ngã cần để phân biệt nó với những người khác?

BẢN NGÃ không khác gì một cái túi chứa đầy các hạt THỨC mà cái túi đó hiểu nhầm mình là MỘT cái túi, bạn không là cái túi, bạn cũng không là hạt giống, bạn KHÔNG là gì cả.

Khi đã đến một quả vị nhất định, Phật có thể dễ dàng làm ra các thần thông nhưng Ngài cũng không coi trọng các thần thông đó, vì đó không phải mục đích cuối cùng mà ngài hướng đến, ngài cũng ko thể thoát khỏi quy luật già chết khi Ngài vẫn trong kiếp Người. Vậy Ngài tu để làm gì khi trong kiếp này Ngài cũng chẳng dùng đến thần thông, cũng chẳng thoát khỏi già chết? Là để ngay trong kiếp này tâm Ngài lúc nào cũng an vui và không còn có kiếp sau nào nữa.

Nếu Phật giáo là tốt lành, thì mọi người trên thế gian này cũng nên theo chứ phải không? Có nên diệt dục, diệt tham, sân si cho hết 7 tỷ người không nhỉ? Ai cũng bỏ đi 1 góc riêng, khỏi lo chuyện thế gian chi cho mệt, khỏi có gia đình để khỏi phải bỏ, khỏi tình dục, khỏi trách nhiệm, bức xúc quá thì lẩm bẩm diệt dục cho hết bức xúc nhỉ?

Lúc đó đừng ai đi khất thực gì ai nhé, ai cũng buông bỏ hết rồi. Ai đói quá ăn cướp, làm liều thì phải tha thứ hết, một xã hội vô luật pháp, phản tự nhiên. Phật giáo chỉ tồn tại khi có một xã hội thuận tự nhiên tồn tại song song phục vụ nó, nếu ai cũng thành sư thầy, sư cô tu tại gia, không gia đình hết thì sao nhỉ?

Thế giới này sẽ hoại diệt khi ai cũng đi tu? Thế giới đã từng không có loài người và nó vẫn tồn tại, và loài người cũng không thể xoay chuyển giúp nó thoát khỏi quy luật THÀNH – TRỤ – HOẠI – DIỆT, mỗi người chỉ có thể tự mình thoát khỏi quy luật đó thôi, không ai làm hộ được và cũng không thể làm hộ ai được.

Vậy nếu tất cả đều đi tu thì ai sẽ là người cúng dường thức ăn cho những người đi tu? Khi đã đi tu chân chính thì lòng tham của một người chỉ còn ở mức thấp nhất là để duy trì cuộc sống tối thiểu. Khi đó, chẳng còn ai tham lam chặt cây về xây lâu đài nên trái cây ăn quả rất nhiều nên cũng không cần người cho cơm nữa. Người tu thiền chân chính cũng không đòi hỏi phân biệt thức ăn chay mặn, thức ăn đối với họ chỉ cần đủ để duy trì mạng sống này để có thêm thời gian tu tập. Nên với vùng không có trái cây thì cũng có thể ăn côn trùng, ví dụ vậy. Nên nếu tất cả đều đi tu thì là hạnh phúc cho toàn thế giới chứ không phải là điều cần lo lắng.

Nhưng điều đó khó mà xảy ra được, vì lòng THAM là một thứ ma túy khủng khiếp nhất, có mấy ai đủ nghị lực và sức mạnh để cai được các dạng thức muôn hình vạn trạng của nó? Vậy mà những người mạnh nhất đó lại bị mang danh là kẻ hèn? Nhưng thực ra khi họ đã là những người mạnh rồi thì họ đâu còn quan tâm người khác nói gì nữa.

Phật tử cũng tin vào luân hồi, quả báo, kiếp sau, kiếp sau nữa vô tận. Câu hỏi đặt ra là ai là người giám sát việc luân hồi đó? Ai là người thực thi việc quả báo đó? Ai là người đảm bảo bạn từ con người thành con vật và con vật thành con người? Nếu là con vật thì nâng cấp thành con vật khác sau khi chết, con giun thành con bò, con gián thành con sư tử? … Có hàng ngàn câu hỏi như vậy, nhưng chẳng ai trả lời, đổ thừa hết cho Phật ư? Phật không tạo ra chúng, Phật sao tự nhiên có tất cả quyền hành như vậy sau khi chết? Vậy trước khi sinh ra và sau khi chết, Phật tồn tại dưới dạng nào? Và ai là người quyết định Phật được sinh ra trong gia đình nào?

Số mệnh của một người do chính người đó quyết định, vì đã ở trong vòng nhị nguyên luân hồi thì bạn sẽ bị cuốn theo quy luật nhân quả của vòng nhị nguyên đó. Cứ có nhân tất sẽ có quả, quả lại có nhân bên trong. Bạn hỏi ai là người điều khiển vòng luân hồi này? Cây khi mọc thành quả có cần người điều khiển hay nó tự vận hành theo hệ thống nhân quả?

Còn nếu bạn coi Đấng Tạo Hóa thực sự tạo ra thế giới và quyết định số phận của thế giới thì bạn đang hiểu nhầm, đó là một vị Đại Phạm Thiên được sinh ra đầu tiên thôi, chứ không phải sinh ra bạn, bạn có thể đọc đoạn trích trong Tạng Kinh Pali / Kinh Trường Bộ / Kinh Phạm Võng / Tụng phẩm thứ hai.

Bạn tạo ra lực A lên chiếc xe đạp của bạn, bạn sẽ đi đến điểm A. Kiếp này các thức của bạn tạo ra một lực A, bánh xe luân hồi sẽ dẫn bạn tái sinh vào kiếp sau ở điểm A. Tương tự với lực B và điểm B. Điểm A có thể là Chư Thiên, điểm B có thể là con Bò. Cho nên chẳng có ai kể cả Phật tác động vào việc bạn sinh ra ở đâu, số phận như thế nào ngoại trừ chính bạn. Chẳng có ai đạp xe cho bạn cả. Cũng chẳng có ai ngồi đó phân luồng giao thông cho mọi người cả. Mọi người tùy theo nhận thức của mình mà tự phân luồng giao thông. Tôi muốn đi đường C, bạn cũng muốn đi đường C, chúng ta sẽ gặp nhau ở đường C, chứ chẳng có ai ép bạn đi đường C cả.

Ngày trước các đệ tử cũng hay thắc mắc Phật sẽ như thế nào sau khi chết, Phật thường im lặng trước những câu hỏi đó và cũng khuyên các đệ tử không nên dính mắc vào các vấn đề mà mọi người tưởng là quan trọng như thế giới, đại dương, vua chúa,… vì đó thực ra là những câu hỏi không quan trọng, không liên hệ tới mục đích tối thượng là giải thoát mà chỉ làm cản trở đường đi. Khi đến được đích thì tự khắc các câu trả lời sẽ đến, nhưng lúc đó các Ngài đâu còn cần những câu trả lời đó.

Thực ra nếu đọc Kinh Phật tạng Pali, bạn có thể tự tìm được câu trả lời Phật là gì trước và sau khi chết. Trước khi nhập luân hồi, Phật là trạng thái THƯỜNG HẰNG, sau khi nhập NIẾT BÀN, Phật trở lại với trạng thái THƯỜNG HẰNG đó. Còn trong giai đoạn luân hồi, Phật cũng trải qua hàng vạn hàng tỷ kiếp lên bổng xuống trầm theo quy luật luân hồi nhân quả như những người khác mà chẳng phải do ai tác động. Phật chính là người quyết định Phật sẽ sinh ra trong gia đình nào, nhưng không phải Phật được chọn gia đình A, gia đình B, Phật chỉ có thể quyết định mình sẽ đạp lực A hay lực B lên bánh xe luân hồi của mình thôi.

Vậy 2 trạng thái THƯỜNG HẰNG trước khi nhập luân hồi và sau khi thoát khỏi luân hồi khác nhau như thế nào? Trạng thái sau là trạng thái: “Sanh đã tận, phạm hạnh đã thành, những việc cần làm đã làm, không còn trở lại đời này nữa.” (Trích Tạng Kinh Pali / Kinh Trung Bộ / 37. Tiểu kinh Ðoạn tận ái)

Tôi nói thêm về những lời Phật dạy, khoan nói chuyện đúng sai, hay nói rằng những lời đó có chắc từ miệng Phật hay không? Hay từ miệng ai đó vì quá yêu quý Phật nói ra nhằm tô vẽ thần tượng của mình?

Các bạn thử nghĩ về các thể loại Tông giáo của đạo Phật, Tông nào mới đúng là lời thiệt, là giả, hay tất cả chỉ là do con người viết ra vì phải mượn lời ai đó “cao siêu” để thuyết phục người khác nghe mình nói và đến chùa của mình? Công nhận Phật giáo dạy một số điều đúng, nhưng còn những điều sai lè lè thì sao? Không giải thích được thì bảo là đó DUYÊN chưa đến nên chưa hiểu được. Đó là điểm chung của tất cả tôn giáo, nêu ra một số điều đúng với lương tâm con người để dụ dỗ giáo dân, nhưng lấp liếm che đậy những chỗ vô lý trong giáo lý của mình. Phật giáo đơn giản chỉ là một tôn giáo do con người dựng lên, nên bản thân nó không giải thích được cái gì và cũng không đem lại cái gì tốt lành cho ai khác vì sự tốt lành đến từ bên trong con người, con người tìm đến tôn giáo vì nghĩ ra nó đem lại sự tốt lành cho họ, nếu không có sự thôi thúc bên trong, thì con người biết đi tìm chăng? Tôn giáo có thể lôi kéo con người xấu thành tốt mà không cần bản thân con người đó tự nguyện chăng? Nếu chỉ nghe lời tụng kinh mà biến kẻ xấu thành người tốt thì nên tụng hết ở trên loa phường để thế gian này không còn kẻ xấu nữa, nên chăng?

Con người phải bị bó buộc vào trong luật tự nhiên mà Đấng Cứu Thế đã thiết kế, nếu có đi ra ngoài luật đó thì chỉ đem đến sự thiệt hại cho bản thân, cho những người mình yêu thương, và những người khác xung quanh cộng đồng của mình. Luật tự nhiên đó cho con người cái gọi là “đúng sai” để sống được thịnh vượng, hạnh phúc. Nhưng Satan không muốn con người hạnh phúc, nó chỉ muốn bạn BUÔNG BỎ, bỏ cha mẹ, gia đình, vợ con, đó là sự ích kỷ và hèn nhất. Đấng Cứu Thế tạo ra người đàn ông và người phụ nữ đều có vai trò trong cuộc sống hạnh phúc gia đình, bất cứ ai tách một trong hai đều vi phạm luật Trời, bẻ ngoặc luật tự nhiên, sinh tồn, duy trì giống nòi, chưa nói đến trách nhiệm với cha mẹ. Cá nhân mỗi một con người là sản phẩm độc đáo duy nhất mà Đấng Cứu Thế tạo ra, tuy nhiên, nó không thể tự bản thân nó tồn tại và tự nó có hạnh phúc một mình mà không cần đến nửa kia của mình.

Tóm lại, bạn nên yêu quý Đấng tạo ra sự kỳ diệu của con người bạn hay ai đó viết ra cuốn “kinh Phật” hay thậm chí “kinh Thánh” nào?

Trong Kinh Phật cũng nói đến Ma Vương hay tên tiếng Anh là Satan. Phật nói Ma Vương siêu mạnh và siêu mưu mô. Nên rất có thể Phật mà bạn biết là Satan biến hình, rồi sau đó bạn thất vọng, mất niềm tin vào Phật. Hãy kiên trì đi tìm Phật chân chính. Chỉ cần những lần gặp Satan giả Phật không làm bạn nản lòng mà điều đó trở thành kinh nghiệm để về sau bạn gặp phát bít ngay Phật giả, thì không sớm thì muộn bạn sẽ gặp được Phật chân chính thôi.

Chúng tôi chưa dám khẳng định mình đã gặp được giáo lý chân chính của Phật, vì chính Phật cũng dạy đừng vội tin mà phải tự mình chứng nghiệm rồi mới tin (xem trích đoạn Kinh tại nguồn tham khảo bên dưới). Ở giai đoạn nhận thức và thực nghiệm vẫn còn vô cùng nông cạn, chúng tôi vẫn mạn phép chia sẻ những tài liệu chúng tôi cho là đúng ở thời điểm hiện tại.

Chớ có vội tin: Tạng Kinh Pali / Kinh Tăng Chi Bộ/ Tập I / Kinh Kalama:

– Bạch Thế Tôn, có một số Sa môn, Bà la môn đến Kesaputta. Họ thuyết minh và phát huy giáo lý của mình mà bài xích, khinh miệt, chê bai và xuyên tạc giáo lý người khác…Ðối với họ, bạch Thế Tôn, chúng con có điều nghi ngờ, phân vân: “Trong những Sa môn này, ai nói thật, ai nói dối?” Ðiều nên từ bỏ

– Này các người Kâlâma, đương nhiên phải nghi ngờ, đương nhiên phải phân vân. Ðối với điều đang nghi ngờ thì phân vân khởi lên. Này các người Kâlâma, đừng tin vì nghe nói lại, đừng tin vì theo phong tục, đừng tin vì nghe tin đồn, đừng tin vì kinh điển truyền tụng, đừng tin vì lý luận, đừng tin vì công thức, đừng tin vì có suy tư đầy đủ về những dữ kiện, đừng tin vì có thẩm sát và chấp nhận lý thuyết, đừng tin vì thấy thích hợp, đừng tin vì Sa môn là thầy mình. Nhưng này các người Kâlâma, khi nào các người tự biết rõ: Các pháp này là bất thiện, các pháp này là đáng chê, các pháp này bị người trí chỉ trích, các pháp này nếu được thực hiện, chấp nhận thì dẫn đến bất hạnh khổ đau; thời này các người Kâlâma, các người hãy từ bỏ chúng đi. … Ðiều nên chấp nhận … Nhưng này các người Kâlâma, khi nào các người tự biết rõ: Các pháp này là thiện, các pháp này là không đáng chê, các pháp này được người trí khen ngợi, các pháp này nếu thực hiện và chấp nhận thì dẫn đến hạnh phúc an vui, thời này các người Kâlâma, các người hãy đạt đến và an trú.

Leave a comment